Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2013

ĐÂU PHẢI BỠI MÙA ĐÔNG

        (Ảnh internet)
THƠ HỌA

 Trang Ngọc
MÙA ĐÔNG ANH ... ?
Em rất sợ..ngày mùa đông dài lắm..!
Tuyết phủ đầy.. cây lạnh đứng co ro
Tầm mắt đợi..cũng mệt nhoài buồn bã
Ghế lặng thầm..ôm nỗi nhớ..xót xa..!

Không ánh nắng, không trăng, và lữa ấm..
Sầu đóng băng..con tim nhỏ..thật thà !
Đã yêu anh..bằng tình yêu chất ngất..
Để nhận về..lạnh lẽo..một trời đông..!

Mùa thu ơi ! mùa mộng vàng đã khép
Cho đông buồn..vây phủ kín tâm tư..
Cho em sợ..ngày mùa đông..tệ lắm..!
Gió rít hoài..trời ủ rủ..lê thê....

Đôi chân em..sợ lạc mất nẻo về
Vì sương tuyết..ngập tràn trên lối củ
Nụ hôn xưa..không còn hương vị nữa..
Mùa đông anh..đã nhòa nhạt..mất rồi..
                                  Trang Ngọc

NGUYỄN ĐỊNH Nguyễn Định
ĐÂU PHẢI BỠI MÙA ĐÔNG
Chiếc ghế buồn giữa tuyết lạnh lẻ loi
Cây trụi lá bơ vơ trong buốt giá
Hình minh họa ôi sao ấn tượng quá
Cảnh đông hàn thật hợp với bài thơ.
                   ***
Nắng mùa thu giờ đã quá xa mờ
Có nhuộm được hoa cúc vàng đâu nữa
Đông đang rơi cho hồn ai chất chứa
Mảnh ưu phiền lần lữa giá băng

Xung quanh em sương tuyết phủ giăng
Những vần thơ là nỗi niềm nức nở
Lục tiềm thức đi hoang vào miền nhớ
Bao giọt buồn rơi vỡ giữa đêm đông

Chẳng phương hướng, em sợ lạc bước chân
Bỡi băng tuyết đã ngập tràn lối cũ
Nụ hôn xưa đã ''sang ngôi đổi chủ''
Đông yêu thương giờ phai nhạt...mất rồi..!
                                 23/11/2013
                                 Nguyễn Định

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét